LÃNG ĐÃNG CUỐI NĂM
Ngày cuối năm vừa mơ lại vừa tỉnh Lòng bâng khuâng nửa tịnh, nửa hoang mang Dưới thung lũng dõi theo người trên đỉnh Chợt thấy mình nhỏ bé - bụi tro tàn !
Mấy mươi xuân ngập trong làn nước biếc Mộng phù du, nhớ, tiếc một con đò Tự lâu rồi giấu duyên, thôi mắt liếc, Nợ tình chung từ biệt hết âu lo !
Khanh tướng công hầu chẳng muốn so đo. Đường danh lợi quanh co chùng chân bước Vẫn yêu đời, dẫu đời gieo mắt ướt, Môi mỉm cười dù trầy xước con tim !
Dáng ếch ngồi trông cảnh vật… lặng im Ngắm cơn gió vội thương tìm mây trắng Hoa ganh sắc, cỏ ghen màu… cắn đắng Cóc bụng phình, nhái to miệng khoe khoang…
Hồn lửng lơ thả từng giọt đi hoang Đêm này nữa là sang trang lịch mới Buông lả tả những u sầu vời vợi Đón bình minh đang tới ở ngày mai !
_____________Mizu – 31.12.2014. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét