Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

MẶN CHÁT BỜ MÔI


MẶN CHÁT BỜ MÔI

Ta khóc. Ừ, thì ta đang khóc.
Bóng đêm dày, cô độc phủ chung quanh
Giọt lệ tròn đọng mi mắt long lanh
Hay giọt tủi mong manh đời cô lẻ ?

Trước bão bùng phải cam đành mạnh mẽ
Rồi mỏi mòn trong quạnh quẽ tàn canh
Sẽ về đâu khi tóc chẳng còn xanh,
Vầng mây xám buông mành che khuất lối ?

Mối thâm tình ai đem thù oán đổi
Nghĩa mẫu từ lòng đá sỏi nên quên
Tình anh em thôi cũng chẳng lâu bền
Tìm chỗ dựa kề bên hoài đâu thấy !?

Chỉ bút, mực, vần thơ và trang giấy
Vẽ kiếp người đưa đẩy giữa dòng trôi
Mỉm miệng cười dù mặn chát vành môi
Cố đứng thẳng vun bồi thêm nghị lực…

Muốn vén mây để tìm người tiếp sức.
Muốn kêu gào để vực dậy từ tâm.
Muốn nguyện cầu vang vọng tiếng lâm râm.
Chợt tỉnh giấc… lệ dầm chan ướt gối !

_____________Mizu – 30.08.2014.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét