VỀ BÊN BIỂN…
Biển
ầm ào mà lòng ta im sóng
Gió
mưa tan, chỉ ngồi ngóng chiều trôi…
Người
đã xa, yêu dấu cũng qua rồi
Cơn
hờn giận cũng nhẹ nhàng lắng xuống…
Nghe
nỗi nhớ từ từ như mục ruỗng
Trong
âm ba vọng xuống khúc ru hồn
Vụn
tình xưa rải nước cuốn vùi chôn,
Mi
khẽ khép, thả mình lên với gió…
Đêm
dần buông, trăng một mình trên đó,
Ta
vẫn đây, cũng chỉ có…một mình…
Biển
rì rào, còn ta cứ…lặng thinh…
Hít
hương muối, lấp che đầy tim trống !
Phút
giây này, đó mới là cuộc sống!
Giữa
bao la, ta lẻ bóng mỉm cười…
Giang
rộng tay ôm trọn biển trời tươi…
Rồi
bỗng thấy mình quá ư nhỏ bé…
Cát
bụi ơi ! Hãy chờ ta về nhé !
_______Mizu
– 29.06.2013.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét