Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

NỢ NẦN RAO BÁN


NỢ NẦN RAO BÁN


Cơn mưa chiều đẫm ướt nợ sầu bi
Giọt nước muộn lỡ kỳ chan cỏ úa
Không trầu cau mà ra thân góa bụa
Sương cúi đầu ràn rụa khóc cây khô !

Mượn vầng mây quấn vội tấm khăn sô
Rồi ngã quỵ ôm nấm mồ tình ái
Nợ ba sinh rã rời hợp tan mãi
Đợi kiếp nào kim cải mới duyên ưa ?

Mình nợ nhau biết sao trả cho vừa
Thành kẻ lạ còn dây dưa luyến nhớ 
Ngày lạnh lùng để đêm trường nức nở
Nhờ vần thơ đập vỡ nỗi niềm riêng !

Cõi trần ai lang thang một kẻ điên
Trước thiên hạ tọa thiền quên khổ ải
Chuốc nợ nần lặng thầm ôm ngang trái
Gửi gió trời đem rải khắp nhân gian…

Hai nửa lạc loài ngâm khúc dở dang
Nửa từ biệt, nửa lệ tràn thấm gối !
Thôi trả hết những ưu phiền mệt mỏi !
Hỏi muôn người : Ai đổi lấy tương tư ?

__________Mizu – 31.01.2015.


Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

TƯỞNG NIỆM !


TƯỞNG NIỆM !


Lần đầu cũng là lần sau cuối
Em nhìn anh trong buổi tiễn đưa
Khói loang nghi ngút chiều xưa 
Như còn đọng ký ức vừa sáu năm !

Đêm tĩnh lặng trầm ngâm tưởng nhớ
Giọng cười nào tự thuở mới quen
Điệu vần thanh thoát như sen
Hay đâu ngắn ngủi tựa đèn lụn tim !

Bởi e ngại chẳng tìm… để… lỡ
Dẫu không xa cửa mở đợi chờ…
Hình anh phảng phất cõi mơ
Hương lòng một nén lệ mờ hoen mi !

Nay lại đến đúng kỳ giỗ chạp
Ai cùng em đối đáp cợt trêu ?
Gió mang giá buốt tiêu điều,
Lá run rẩy gọi quạnh hiu cận kề !

Buông cõi tạm anh về bụi cát
Bỏ khẩu cầm, khúc nhạc dở dang
Cầu mong giữa chốn Niết Bàn
Yên bình, thanh thản, nhẹ nhàng tọa mây !

__________Mizu – 28.01.2015. (Mùng 9 tháng chạp)


Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

LỜI THƯƠNG CHƯA NGỎ


LỜI THƯƠNG CHƯA NGỎ


Chiều xuân lặng ngắm mây trôi
Đâu như tóc Mẹ bồi hồi khói sương
Môi cười tỏa nét hiền lương
Lệ nào biết có còn vương đêm về ?

Anh giờ lạc cõi u mê
Quên dòng sữa ngọt, lỗi bề hiếu ân !
Vờ chi tử tế xa gần ?
Phật nhà quăng bỏ… ân cần chùa xa ?!

Lời đau đem cắt ruột rà,
Tủi hờn muối mặn lòng già xót cay !
Nhờ ai ban tấm thân này ?
Nhờ ai nên vóc rộng vai giữa trời ?

Mồ hôi ai nhỏ giọt rơi ?
Gội từng tấc đất ấm đời cháu con ?
Tình con theo tháng năm mòn
Mênh mông nghĩa Mẹ vẹn tròn xưa sau.

Người đi xóa nẻo quay đầu
Đoàn viên giấc mộng từ lâu vỡ rồi !
Cũng vì nước lã hòa vôi
Đem lòng xáo trộn sục sôi cội nguồn !

Phẩy tay xua vội nỗi buồn
Níu cơn gió nhẹ rung chuông cất sầu !
Mẹ ơi ! Dẫu có bể dâu,
Con còn bên Mẹ nguyện cầu bình an !!!

____________Mizu – 27.01.2015.



Nhóc Lùn :

MẸ

"Nhờ ai ban tấm thân này ?
Nhờ ai nên vóc rộng vai giữa trời ?"
Nhờ ai thương tặng cả đời
Nhờ ai mưa nắng tả tơi dãi dầu
Nhờ ai phai áo bạc đầu
Nhờ ai khuya sớm âu sầu lo toan
Nhờ ai vất vả cầu toàn
Nhờ ai chín tháng khổ mang vuông tròn
Nhờ ai mới được miếng ngon
Nhờ ai đuối mặt cho con nên người.

Mizu :

Nhờ ai rạng rỡ nụ cười?
Nhờ ai dìu dắt mấy mươi năm còn?
Nhờ ai hôn phối vuông tròn?
Nhờ ai sung túc vợ con đủ đầy?
Nhờ ai ngẩng mặt nhìn mây?
Quên người nâng bước nỡ giày xót đau!

Sói Hoang :

Nghĩ về nhớ mẹ thương cha
Công ơn sinh dưỡng bao la đại ngàn
Gió mưa mệt nhọc chẳng màng
Nắng mưa khuya sớm vì đàn con yêu !

January 30 at 3:11am · Unlike · 2

Mizu :

Nhìn cơn gió lạc liêu xiêu
Thương người xa xứ những chiều ngóng quê
Tương lai tươi sáng cận kề
Mẹ cha đón bước em về rộn vui!

January 30 at 3:35pm · Like · 2

Sói Hoang :

Mong rằng gian khó mau trôi
Để bao cánh hạc xa xôi tìm về
Tựa vào đất mẹ chân quê
Trong niềm hạnh phúc trăm bề thịnh khang

January 30 at 5:17pm · Unlike · 2
Mizu : 

Song đường mong được bình an
Quê nhà yên dạ an nhàn vui xuân !
Phương xa ngơ ngẩn cuối tuần
Trông mây nhớ nắng bâng khuâng thả hồn !

______________30.01.2015.


Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

TÁO QUÂN NGỦ GẬT


TÁO QUÂN NGỦ GẬT


Sắp tới hăm ba
Vào ra suy nghĩ
Trần gian loạn xị
Biết báo cáo gì ?!
Mấy chuyện lâm ly
Ngọc Hoàng chẳng thích
Những thứ nhăng nhít
Thiên hạ nói đầy 
Góp ý dựng xây
Ai thèm chỉnh sửa ?!
Hết hẹn rồi hứa
Mèo lại hoàn mèo
Đừng có mong xeo !
Khư khư ôm ghế
Chắc là phải thế…
Liều hỏi Ông Trời :
Sao để lại đời
Con rơi vô kể ?!
…………..
Trời nghe hỏi ức lòng lệ ứa
Mặt bừng bừng ngọn lửa bốc cao
“Con ta? Tâu rõ ! Đứa nào?
Hay ngươi nhiễu sự rêu rao Thiên đình ?”

“Thần đâu dám! Kính trình Thượng đế !
Phận con dân há dễ khinh lờn
Xin Người thấu rõ nguồn cơn !
Rồi sau hãy giận hãy hờn cũng cam !

Giữ quyền thế chẳng làm chỉ nói
Giỏi ăn chơi ai hỏi : “Con Trời ”
Nguy nga cung điện khắp nơi
Sóng gào biển động kệ đời cứ vui !

Nhìn khắp chốn ngậm ngùi đau xót
Thương nước non đã trót loạn cuồng
Xin Người sấm giật mưa tuôn
Diệt phường giả trá giải buồn chúng dân !”
…………………..
Gió đảo ngoài sân
Giật mình tỉnh giấc
Thì ra ngủ gật
Tờ sớ trống trơn
Mê tỉnh chập chờn
Khói vờn mặt Táo…

___________Mizu – 25.01.2015.


Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

LẨM CẨM RỒI CHĂNG ?


LẨM CẨM RỒI CHĂNG ?


Em đắm say lão Đêm Trường băng giá
Yêu Cô Đơn – gã vừa lạ vừa quen
Mê chàng Mưa giữa bóng tối không đèn
Đếm thao thức lòng thầm ghen với Gió !

Giọng nỉ non Vạc Sành đang cau có
Như tiếng đàn to nhỏ gọi người nghe !
Trổi cung thương cung oán chẳng e dè
Chỉ còn Lạnh se se tràn bên chiếu …

Lần giở lại những trang đời ai hiểu 
Mượn niềm vui vá víu mảnh duyên thơ
Góp muộn phiền đan áo dệt bơ vơ
Khi lạc lõng đắp hờ tìm hơi ấm !

Nối thời gian kết thành tơ lẩm cẩm
Mang trang hoàng lạ lẫm một dung nhan
Gom câu thương nhung nhớ trút lên sàng
Nhặt Thật Dạ, Dối Gian bèn đổ hết !

Lẩm nhẩm tính bao lần Xuân trổ tết
Căng mắt tròn tìm dấu vết Tàn Phai
Nở nụ cười tô đẹp mỗi sớm mai
Ngày mới sẽ rất dài mà cũng…. ngắn ….

_________Mizu – 22.01.2015.


Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

THAY TÊN


THAY TÊN


Bao điều ước vọng gửi dòng tên
Giữ mảnh tình chung khắc dạ bền 
Nửa bước ra đời con đã bạc
Đem lời bố mẹ bỏ vào… quên !
Chê từ “TẤM mẳn” là quê kệch
“TUẤN kiệt”, anh hùng, đổi sẽ …hên !
Trọng nghĩa khinh tài ai chẳng mến
Tìm danh tánh đẹp hỏi rằng nên ?

__________Mizu – 21.01.2015.


Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

CÁT VÀNG MỘT BÓNG


CÁT VÀNG MỘT BÓNG


Dẫu vẫy vùng giữa dòng sông không lưới
Vẫn còn nghe tức tưởi giọng lau thưa
Nửa đời theo xào xạc khuấy đò đưa
Sức lòng tong ngỡ sẽ vừa sóng lớn…

Biển tình sâu đẩy đưa giông gió gợn
Cõi thiên đường đau đớn biệt từ đây
Khói tương tư ru mộng đẹp bao ngày
Rồi cũng hóa đọa đày ra ngơ ngẩn …

Cá Bạc đầu thương Lòng tong lận đận
Lẽo đẽo mang dâng tặng chút rong rêu
Nhưng làm sao ủ được giấc cô liêu
Để xua đuổi dáng kiều tim đã khắc !?

Khoác lên mình nét ưu tư trầm mặc
Anh bỏ thuyền, bỏ lái, cắt lương duyên
Nhung nhớ dồn khắc khoải tiếng chim quyên 
Bãi vắng chiều nghiêng, độc hành bóng đổ !

Bờ cát mênh mông ngại gì không chỗ ?
Anh nỡ nào… để khổ …kẻ đợi mong ?!!

______________Mizu – 18.01.2015.

Cảm tác từ "EM MỘT MÌNH VỚI BIỂN" của anh Thư Sinh Nguyễn.


Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

TÁI NGỘ


TÁI NGỘ


Trước mắt tôi nụ cười anh còn đó
Sao ánh nhìn đã xa thẳm nơi nao ?
Được nâng khăn, đâu dạn dày sương gió
Tóc buồn chi mà lặng lẽ bạc màu ?

Bếp lửa ấm có nồng nơi nương náu ?
Hay lạnh lùng xuyên thấu cả tâm can ?
Chẳng dám thốt dù lòng thương đau đáu,
Ngại lời thô đập vỡ một cung đàn !

Tưởng duyên lành xua khói thuốc dần tan,
Vẫn nguyên đó tay vàng, môi đốm lửa…
Trong tiếng thở nhẹ, bao điều chất chứa
Muốn sẻ chia lại lần lựa khơi sầu !

Cuộc chuyện trò thăm hỏi chỉ đôi câu
Vôi dẫu nhạt nhưng trầu cau đã quyện 
Nợ ân tình tự kiếp nào quyến luyến
Thôi cũng đành cầu nguyện chúc người vui !

___________Mizu – 15.01.2015.


Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

NỖI ĂN NĂN


NỖI ĂN NĂN


Lần giở lại bức tình thư để…khóc 
Giọt lệ sầu đã khô cạn từ lâu
Niềm ân hận giăng đầy trên mái tóc
Buổi chia ly bước vội chẳng quay đầu !

Có ai ngờ qua mấy cuộc bể dâu
Thao thức canh thâu, tiếc thời hoa mộng !
Dấu môi hôn tan nhòa theo bọt sóng
Nợ dối gian còn đọng mớ tro tàn !

Thuở bên anh không áo mão xênh xang
Em vẫn ngự giữa thiên đàng hạnh phúc
Mát bến trong tưởng đâu vùi bến đục
Nghe mơ hồ thúc giục kiếm phù du !

Lỡ một lần… khắc khoải đến thiên thu
Đường trở lại mịt mù sương phủ lối
Nếu biết xa…là trọn đời phải hối
Thì ngày xưa đâu lỗi hẹn vong thề…

Đêm lạnh lùng đâu phải nuốt tái tê
Ăn năn gọi…hồn lê tìm dĩ vãng …!

__________Mizu – 10.01.2015.


Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

RỐI RẮM !


RỐI RẮM !


Nhấp men cay để tìm cơn say khướt,
Tự đọa đày mong thoát được trầm mê,
Em loay hoay giữa mấy nẻo đi về
Tôi là kẻ đứng bên lề chua xót !

Muốn an ủi sợ ủ thêm mật ngọt !
Muốn sẻ chia cho trót… ngại lỡ lời !
Hỏi trời già sao cay nghiệt đùa chơi !?
Liễu cùng liễu lại gọi mời luyến ái ?

Chẳng là phải….mà cũng không là trái
Em – lưng chừng giữa hai cực âm dương
Cuộn đời mình trong muôn mối tơ vương
Mà Nguyệt lão cũng vô phương gỡ rối !

Tránh thị phi, nặng mang điều gian dối
Lặn ngụp, chìm trong bóng tối tình si
Thương thân em mang số kiếp lạ kỳ !
Trách Thượng Đế tạo chi nhiều nghịch cảnh !

Bình tâm lại… nghe em ! Tình mỏng mảnh !

__________Mizu – 09.01.2015.


Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

TIÊN THAY MÀU ÁO

NAY
VÀ ....XƯA....

TIÊN THAY MÀU ÁO

Vẻ kiều diễm tôi say ngày xưa đó
Ấm khung trời dìu dịu gió ngoảnh nhìn
Có ai ngờ trong một sáng bình minh
Em đổi mặt rùng mình thay sắc áo !

Từ trăm năm khiến bao người điên đảo
Đắm hồn mê nét tinh xảo kiêu sa
Em ! Em ơi ! Sao nỡ để người ta…
Bỏ dáng duyên mặn mà ra quê kệch?

Tôi yêu em như kẻ khờ ngốc nghếch
Chợt sững sờ ngờ nghệch trước biến thiên !
Lòe loẹt, chói chang, lạc lõng hai miền…
Ôi ! Nàng tiên …nay đã thành kẻ tục !

Xót thân em lỡ trôi về bến đục !
Vấn vương đành kết thúc nhé… Tiên xưa !

_____________Mizu – 06.01.2015.

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

LẠC LỐI


TRĂNG CỦA TÔI



Em trả trăng về, trăng của tôi
Có nghe hồn khóc mộng chung đôi
Hết rồi một bóng trùng dương lạnh
Ảo ảnh cuộc tình, ảo ảnh trôi

Em trả thơ về, thơ của tôi
Từng dòng ướp lệ cũng phai phôi
Dệt mà chi nữa vần thương nhớ
Bạc trắng câu từ, bạc trắng vôi 

Nguyễn Thư Sinh 
(Dec. 26th, 2014)



LẠC LỐI

Hờn mây lờ lững mãi không thôi
Vầng trăng nay đã khuyết đi rồi
Một nửa ai treo buồn đêm lạnh
Nửa rớt vào sâu nỗi đơn côi 

Em gửi lệ thầm đẫm mắt môi
Gió ham vui thổi lạc lưng đồi
Mượn cánh buồm xanh dời nhung nhớ
Đắm thuyền ảo mộng, đắm tình đôi! 

________________Mizu - 04.01.2015.


Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

NIỀM TIN SẠM NẮNG


NIỀM TIN SẠM NẮNG



Đừng hỏi em rằng : “…có nhớ anh không?”
Nghiêng bóng dõi trông xuôi dòng nước chảy…
Chẳng như gió lả lơi đùa sóng vẫy
Bờ lặng im bồi - lở một miền thương !

Đừng hỏi rằng : “Em có chút vấn vương?”
Sợi tơ vàng náu nương trong kén nhỏ
Tằm rút ruột nhưng âm thầm đâu tỏ
Lòng thương thì cho nó lá dâu xanh ?!

Chớ hỏi rằng : “Em có thật yêu anh?”
Mắt sẽ long lanh, cúi đầu, không nói…
Sợ mai kia nỗi đau hằn đá sỏi
Suốt canh trường mòn mỏi ngóng chờ ai !

Đừng hỏi rằng : “….sao mắt ướt mi cay?”
Che vội bàn tay, bảo : “..vì…bụi cát…”
Đông lạnh lùng. Mỉm môi cười : “ừ…mát”
Xuân rộn ràng. Tư lự hát : “…tình xa…” !

Chắc là anh tự hỏi : “ Giữa đôi ta…
Nụ hồng nở hoa hay còn phong nhụy?...”
Trả lời sao cho vừa lòng đẹp ý ?!
Khi mịt mờ đường thiên lý cách chia !

Quả tim hồng gửi ảo ảnh xa kia?
Em không dám ! Thật lòng em chẳng dám!
Ngó mông lung tìm cho mình can đảm
Nhưng….nắng chiều… đã sạm một niềm tin !

_________________Mizu – 02.01.2015.