Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

GIÓ ĐÙA CỎ MỌN !



GIÓ ĐÙA CỎ MỌN !


Có những ước mơ nay thành kỷ niệm
Có những mong chờ liệm dưới thời gian
Ngoảnh sau lưng in đáy mắt ngỡ ngàng
Dệt nuối tiếc làm màn che dĩ vãng…

Muốn thả rơi hết những dòng ta thán,
Chỉ vung tay trưng ánh sáng tuyệt vời !
Muốn xua mây, gom nắng vẽ đầy trời,
Lại kiệt sức giữa đời nhiều giông gió…

Bỏ dáng hiên ngang, ta thành ngọn cỏ
Uốn mình theo từng cơn nhỏ, mưa qua
Phận yếu mềm cất mấy tiếng kêu ca
Dầu hèn mọn vẫn hơn là… bật gốc!

Thà như thế mà ta còn được khóc !
Còn được than cho nỗi nhọc trần ai,
Hồn lắc lay khi sương rụng đêm dài
Tâm còn đợi một ngày tan mây xám !

Vườn chật hẹp chính là nơi giam hãm
Xoay bốn phương tìm can đảm vượt rào
Chẳng cần gì phải ở tít trên cao,
Mình vẫn ngắm được ngàn sao lấp lánh !


_____________Mizu – 27.11.2014. 











Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

ĐIỀU ĐÁNG LUYẾN LƯU


ĐIỀU ĐÁNG LUYẾN LƯU


Em lỗi gì hả anh?
Do mặn lạt cơm canh ?
Hay tại tim em không mạnh lành như trước ?
Khó khăn này cứ tưởng mình cùng vượt…
Có ngờ đâu anh quay bước… lìa xa…!
Ngỡ bạn đồng hành đến tận cuối ga…
Chưa hết chặng, người đã ra kẻ lạ !

Mùa Thu mỹ miều giờ chỉ là chiếc lá
Run rẩy đợi chờ gió lả rụng rơi …
Tình đầy bao lâu mà đã vội vơi ?
Hơi thở cũng muốn rời em vĩnh viễn…

Nhưng không,

Cõi vô thường mênh mông nhiều lưu luyến
Dẫu cau khô, vôi chẳng quyện cùng trầu,
Dù duyên mình không trọn mãi về sau
Vẫn còn đó mối tình sâu mẫu tử.

Em buông tay! (Đâu thể nào níu giữ…)
Ôm con khờ, học tha thứ tìm quên…
Rồi một ngày khi ai đó nhắc tên,
Em đứng lặng bên,
Tịnh lòng,
Thanh thản !

Bệnh tật ư ?
Sẽ đẩy lùi. Không nản !
Tiếng con cười là vạn thuốc hồi sinh !

______________Mizu – 22.11.2014. 











Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

CHUYẾN ĐÒ ĐẦU TIÊN


CHUYẾN ĐÒ ĐẦU TIÊN


Lâu lắm rồi không hát bài “Bụi Phấn”
Ta già nua quên hẳn phận làm trò
Từ ấu thơ qua biết mấy con đò
Chân cứ bước lần dò lên phía trước…

Mắt đã thấy bao nẻo đường trơn trượt
Chiều nay ngồi mơ nhịp thước ngày xưa…
Cái buổi ban đầu lí nhí dạ thưa,
Mặt lấm lét như vừa gây lầm lỗi.

Chào trò mới, lời êm nào Cô nói ?
Ký ức giờ chỉ nhớ mỗi nụ cười
Nó hiền lành lại đượm nét xinh tươi
Tay khờ bỗng buông lơi thôi níu mẹ…

Thời gian trôi ta chẳng còn nhỏ bé
Bỏ rụt rè của đứa trẻ lên năm
Kỷ niệm học trò hàng vạn hàng trăm
Sao vẫn khắc trong tâm hình ảnh ấy?

Tóc miểng dừa Cô cắt ngày xưa đấy
Nay xỏa dài, run rẩy gió vờn mây…
Nhớ về Cô dù bất chợt phút giây…
Con tim cũng dâng đầy bao cảm xúc !

__________Mizu – 19.11.2014.









Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

CHUYỆN CÁI BÌA



CHUYỆN CÁI BÌA

Ơ này ! Quả lắm chuyện kỳ khôi !
Luật pháp hài bi hỏng nữa rồi !
Nhỏ khố, lưng trần, khoe thịt nở,
To đầu, ngực ưỡn, giấu lòng ôi.
Cười lo miệng héo không đành mở,
Khóc ngại dòng khô chẳng nỡ mồi !
Lý lẽ gì đâu mà bỡn cợt !
Công bằng méo xệch giữa đời trôi !


__________Mizu – 17.11.2014. 











Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

EM GIỜ ĐÃ KHÁC !


EM GIỜ ĐÃ KHÁC ! 

Đâu rồi em chiếc áo dài tha thướt ?
Mái tóc thề đen mượt xỏa bờ vai ?
Đôi môi hồng chúm chím dạ thưa ai ?
Giọng ngọt lịm thương hoài không ghét nổi ?

Đâu rồi em bữa cơm nhà nóng hổi ?
Nụ cười hiền như thổi gió mùa thu?
Khiến hồn anh say giấc chẳng cần ru
Thư thả bước lãng du miền lạc cảnh ?

Nay vì đâu mà môi trầm, mắt lạnh ?
Cằm chữ V, tóc lóng lánh “hai lai” ?
Chưa nói đã cười lanh lảnh chướng tai,
Chê tiếng Mẹ, chỉ xài ngôn ngữ lạ ?

Nay vì đâu mà ra phường đanh đá ?
Lễ kính nhường buông thả học rồi quên…
Rau quê nhà chẳng thuộc nổi một tên
Vị rong biển xứ người bền tâm nhớ ?!

Viễn Ngọc ơi ! Em tôi ! Thôi đà lỡ !
Biết bao giờ mới trở lại …là em?

__________Mizu – 16.11.2014. 











Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

TRĂNG KHUYẾT


TRĂNG KHUYẾT

Anh chỉ mang đến em vài nụ cười,
Sao lại lấy đi quá nhiều nước mắt ?
Cứ ngỡ trăng tròn không ai chia cắt
Đâu biết rằng cũng khuyết mặt đêm nay!

Tưởng gừng cay muối mặn nên ngất ngây…
Hồn lơ lửng mơ ngày kề chung bóng!
Giờ mới hay bên nhà ai …chiếc võng…
Từ lâu rồi… kẽo kẹt vọng lời ru…

Trẻ nô đùa cùng người vợ hiền nhu…
Em lui gót giữa mịt mù bão nổi…
Đã ấm êm rồi, sao anh chẳng nói ?
Còn ngọt ngào mời gọi nữa làm chi ??!

Ký ức về, đếm từng mảnh tình si,
Hay đếm giọt lâm ly tràn trên má?
Xót thương mình gục đường yêu mệt lã !
Dối gian nào quật ngã chút niềm tin ?!

Giọng nói, nụ cười, tâm khảm vẫn in
Dạ quyết để anh gìn câu nhân nghĩa
Nỗi đau này chỉ mình em thấm thía
Mối duyên hờ đành chia biệt từ đây !

___________Mizu – 11.11.2014. 











YÊU !


YÊU !

Cay nồng, đỏ thắm một tình yêu
Nhớ thuở duyên trao mộng ước nhiều
Có cả ghen hờn thêm giận dỗi
Thương chàng ớt cũng ngọt như.....tiêu!

__________________Mizu - 11.11.2014.



Giáp Danh :

Khéo khen cho kẻ biết yêu chìu
Ớt nóng cay nồng nói ngọt tiêu
Giận dỗi hờn ghen còn dịu giọng
Kẻ mến người thương phận biết điều

_________November 12 at 1:13pm

Mizu Nguyen :

Thiệt khổ thân em chẳng biết chiều
Chè thì thêm giấm đãi là tiêu
Vụng ngỏ lời thương thành tiếng dỗi
Người chê kẻ trách bực trăm điều!

_________ November 12 at 1:57pm










Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

ĐẪM LỆ TÌNH MƯA


ĐẪM LỆ TÌNH MƯA

Có phải anh đang dạo bước đồi cao?
Nên tay với trăng sao gần đến lạ ?
Thiếu mặt trời sắc xanh không ươm lá
Đêm chẳng tàn nghiêng ngả phủ ngàn năm…

Em cần anh như cần nắng ghé thăm
Sau những buổi mưa dầm chan rã đất
Đóa hoa thắm chờ chàng ong hút mật
Phấn hương tình nàng cất kết thành duyên !

Tuyết lạnh lùng, băng giá ngập thuyền quyên
Ai nỡ để mắt huyền thêm u ẩn !
Buồn phảng phất, tủi tràn thân lận đận !
Trách cho nhiều…mà giận có được đâu !

Dĩ vãng nào đã vùi xuống thật sâu…
Sao anh cứ bạc đầu tô chữ “Nhớ” ?
Bụi thời gian chất chồng toan xóa nợ,
Sao ai còn trăn trở tạc vào tim ?

Nỗi muộn phiền góp hàng vạn mũi kim
Càng đau buốt khi lời im chẳng thốt !
Ôm làm chi nặng khối sầu ủ dột ?
Cần bao lâu để gột hết cho vừa ?

Hồn rã rời ướt đẫm lệ tình mưa !...

__________Mizu – 02.11.2014.







Cảm tác từ "THIÊN DI NGẬM HỜN", một thất tình thơ nữa của anh Thư Sinh Nguyễn. Lại một bài thơ hay ! Cám ơn anh đã tag cho em !