Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

MA TRE …TRẺ


MA TRE …TRẺ

Lũy tre, bụi chuối, đường quê,
Dòng sông, bến nước, con đê hữu tình.
Ấy mà có kẻ thất kinh,
Nửa đêm lá chuối rập rình tưởng ma!

Chuyện xưa cũ, xin kể ra :
Giữa đàng, tre mỡ la đà chắn ngang…
Gió đưa xào xạc thở than,
Ba cô coi hát về làng tối thui !
Hai bên bờ bụi rối nùi
Cũng e, cũng ngại, thối lui được nào !
“Tụi mình mấy đứa, sợ sao?!”
Trấn an, can đảm thêm vào “…cứ qua !”
Đoạn gần đến bụi tre già,
Ngọn tre kia bỗng… đang xà …vút bay…
Úi trời ! Hồn vía lên mây !
Vừa la, vừa chạy, mặt mày tái xanh!

Hôm sau ra chợ mua hành,
Thấy anh hàng xóm liếc nhanh cười cười !
Hỏi ra mới tức ê người
Chính chàng núp lén trêu ngươi quỷ thần…

Người đâu… ghét đủ mười phân!
Vậy mà giờ thấy… muôn phần…đáng yêu !

__________ Mizu – 31.10.2014. 











Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

RẮN GẶP NẠN


RẮN GẶP NẠN


Nhóc Lùn :
Này này tớ bảo...chú nhóc nghe
Rắn độc là chi...phải hăm he
Nhất cước đưa ngang...ôm đầu rắn
Bỏ thói ngang tàng...chẳng kịp ngoe !

Mizu :
Ới ới thương giùm! Nhẹ chút nghe!
Bò chơi dạo mát ở trên hè
Ỷ đó chân dài tung độc cước
Nằm yên, chịu chết, dám ngo ngoe!

……….Xin tha mạng!!!!

Nhóc Lùn :
Rắn ở nơi nào...dám đến đây
Bò lui bò tới...để như vầy...
Thân tan thịt nát...còn chi nữa !?
Nghĩ cũng ngậm ngùi...đáng lắm thay !

Mizu :
Thiên đường cứ tưởng ấy là đây
Hớn hở ngờ đâu đến nỗi vầy...
Thôi đành nhắm mắt xuôi tay vậy!
Tiếc mảnh da già chửa kịp thay!

Nhóc Lùn :
Tiếc mảnh da già chửa kịp thay
Sao chẳng ở hang để vui vầy
Bò chi lúc lắc ngo ngoe nguẩy
Gặp cảnh điêu tàn phải nát thây.

Mizu :
Da già sắp lột chỉ chờ thay
Mệt lả mình đau khổ thân vầy
Bụng đói cồn cào nên phải nguẩy
Chẳng lẽ im nằm chịu rã thây?

__________30.10.2014. 










Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

ĐÒ TRÔI LẠC BẾN


ĐÒ TRÔI LẠC BẾN

Lời ai trách nhẹ nhàng như gió thổi
Như mây bồng trôi vào cõi hư vô
Như lá thu khe khẽ chạm mặt hồ
Hồn xao động nhấp nhô từng lượn sóng !

Mắt mi cay đã dâng trào lệ bỏng
Biệt ly nào còn nóng ở bờ môi ?
Em đến đây là đâu muốn chia phôi…
Sao người nỡ nhìn đôi mình đôi ngả ?

Hay anh vui khi em về xứ lạ?
Giữa vàng son mà lả chả giọt châu ?
Rồi đêm đêm bên chăn chiếu đượm sầu,
Gối có bạn mà tình sâu đơn chiếc ?!

Em mong lắm một điệu vần tha thiết,
Một bàn tay luyến tiếc một bàn tay,
Một chiếc hôn níu giữ cuộc tình đầy…
Sao anh vẫn….đợi ngày em xuất giá ?!

Chuyến đò yêu em cố chèo …mệt lả…
Gió tư bề, anh thì đã… buông lơi !
Biết làm sao?... đơn độc giữa mù khơi…
Đành thả lái mặc đời trôi… lạc hướng !

_________Mizu – 29.10.2014.



Cảm tác từ " EM THAY MÀU ÁO" của anh Nguyễn Thư Sinh. 











Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

NỖI BUỒN LÃO NÔNG


NỖI BUỒN LÃO NÔNG

Gian nan mấy chục năm trời
Xây ranh, đắp đất đổi dời biển non
Lão nông cần kiệm rút bòn
Lập vườn cây trái giống ngon dưỡng già

Đến ngày thu hoạch hái ra
Sâu lớn, sâu nhỏ, sâu bà, sâu ông…
“Tổ cha nó ở bên trong !
Bên ngoài láng lẫy thơm nồng biết đâu !
Thôi đành chắc đợi mùa sau !...”
Vô nhà nằm nghỉ rầu rầu ngó lên
Cột kèo như có tiếng rên
Bắc thang leo tới mới bèn ghé coi
“Cha chả ! Úy, mèn đéc ơi !”
Mọt đục, mọt khoét tơi bời rỗng thân
Giận sâu mọt, bác dời chân
Kiện thiên đình, tiếc chuyên cần bấy lâu
Trời nghe, ngoảnh lại, lắc đầu
“Thế gian cái thứ mọt sâu thiếu gì !
Hơi nào phân xử làm chi
Hay là nhập bọn gặp gì cứ xơi !”

Ngẩn ngơ, lê gót về đời
Bác thà chịu đói chẳng chơi kiểu…Trời…

Nghe thương lắm bác nông ơi !

__________Mizu – 27.10.2014. 










Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

ĐÀNH ĐỂ GIÓ ĐƯA !


ĐÀNH ĐỂ GIÓ ĐƯA !

Anh quên rồi tiếng chuông chùa thong thả
Khói hương trầm thôi đã chẳng còn vương
Nguyện băng đèo, trèo núi, vượt sông tương
Thì đâu ngại … giáo đường tìm dấu thánh !

Nhớ năm xưa ngập chìm trong nghịch cảnh
Niệm Di Đà họa lánh, phước lành tăng
Gót kiêu sa đâu hiểu lúc khó khăn
Toan tính đổi trao tình bằng vật chất !

Lời ngọt ngào ru hồn ai ngọt giấc
Tấm thân ngà đánh bật phút ưu tư
Ngấn lệ trong trôi sạch hết chần chừ
“Khỏi trăn trở, nên hư gì cũng…tiến !”

Em ngồi đây, buồn trông trò dâu biển
Thương cho người dâng hiến mảnh tình si !
Nẻo gập ghềnh anh quyết sẽ bước đi
Thân đá sỏi can gì làm sao níu ?

Anh như lá. Mặc gió trời lo liệu !
Chàng Cuội khờ mê dáng liễu Hằng Nga
Thế thì thôi ! Cứ cố giữ gốc đa !
Em sẽ đứng từ xa mà lặng ngắm !

____________Mizu – 23.10.2014. 











Thứ Tư, 22 tháng 10, 2014

TÌM LẠI MÙA NẮNG ĐẸP


TÌM LẠI MÙA NẮNG ĐẸP

Dưới hang sâu, thỏ xám im thin thít
Nhìn cáo bầy rậm rịt kéo nhau qua
Chúng ngang nhiên giẫm đạp ngọn cỏ già
Rú những tiếng như ma trêu quỷ khóc…

Rừng thuở ấy dáng kiêu sa ngà ngọc
Chim chuyền cành, nhím, sóc…bước nhởn nhơ
Hoa khoe mình, cỏ trải mượt nhung tơ
Nắng lấp lánh xuyên sương mờ mỗi sáng…

Bỗng một ngày, lũ hồ ly ló dạng
Đem ngọt ngào lẫn hung hãn bủa vây
Giọt buồn vương trên lá ướp cỏ cây
Nỗi than oán chín tầng mây chẳng thấu !

Họ hàng thỏ bị nhai xương không nấu
Chớ kêu gào lòng “thú hậu” (*)! Vô phương !
Lạy Rừng thiêng ! Xin ban chút kiên cường !
Để tìm lại sắc hương mùa nắng cũ !

Mong ngày mai họa mi thay tiếng cú
Ríu rít mừng muôn thú lại thảnh thơi
Loài gian tà theo Thiên Mệnh bóc hơi
Ngoài kia sáng… một vùng trời hạnh phúc !

_____________Mizu – 22.10.2014.



Chú thích :

Lòng “Thú hậu” : Đối với người, người ta hay dùng : “lòng nhân hậu”. Với thú thì không biết dùng từ gì nên Mizu tạm gọi là “lòng thú hậu” . :-) Ai biết từ hay hơn xin chỉ giùm ạ ! Mizu xin cám ơn nhiều nha ! 











Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

TÌNH MƠ


TÌNH MƠ

Lá ngủ, sao mờ, chỉ bóng đêm
Một cánh hồng rơi khẽ bên thềm
Song thưa buồn rụng xòe tay đếm
Hết cả hai bàn vẫn muốn thêm…

Hai giọt nước đầy hố mắt sâu
Trong veo chấp chới khóe mi sầu
Long lanh như ghép từ muôn mẫu
Ngọc bích lăn tròn lại ngấm đau…

Bụng bảo dạ rằng tâm sẽ an !
Dù nay vọng động lệ đôi hàng,
Dù chân thấm mệt, bao điều nản
Cứ phải chờ mong bước xuân sang !

Nhủ lòng mai nắng lại vàng tươi
Hoa thắm kề môi tỏa nụ cười
Mặt trời sẽ sáng đằng đông ấy
Chào đón bình minh rạng kiếp người…

Gió thoảng ru hồn lạc cõi mơ…
Lăn tăn nước vỗ nhẹ đôi bờ
Có bóng con đò neo bến lở
Chở tình đầy mãi đẹp như thơ…

___________Mizu – 18.10.2014. 











BUÔNG


BUÔNG

Ván đã nên thuyền chớ gỡ ra !
Rèm mi khẽ chớp rụng trăng tà
Chồng yêu ước hẹn câu vàng đá
Kẻ lạ mong chờ sự cách xa.
Dẫu dạ thương tài mê khó tả,
Nhưng lòng mến nghĩa bỏ lân la !
Em tròn hạnh phúc, ta buồn bã
Uống giọt thời gian trị dứt mà !

_________Mizu – 18.10.2014.


Họa từ bài thơ “NHỚ VỢ NGƯỜI TA” của tác giả Củ Mì Củ Chi.


Nhớ Vợ Người Ta

Ngồi buồn nhớ vợ của người ta
Gái một con xinh dáng ngọc ngà
Vợ kẻ cao sang chồng ngáo đá
Dâu nhà trọc phú bọn lâu la
Thơ ca đảm lược người trang nhã
Bếp núc thao tài mặt nết na
Xướng hoạ cùng em thương cảm quá!
Ngồi buồn nhớ vợ của người ta^^

CMCC - Xe Lu Phiêu Lãng.
18/10/2014 











Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

CÒN CHỜ… ẢNH !


CÒN CHỜ… ẢNH !

Chanh leo bỏ héo như vò
Nhăn nheo lãm cảnh buồn xo phí hoài !
Của chua giải khát uống ngay
Ai mà rỗi đợi hết ngày đến đêm !
Khuya lơ còn phải chờ thêm
Hột nhừ, múi rã, chín mềm gió ôi !
Hổng cho nhấm nháp thời thôi !
Để ai khát cháy khô môi mặc tình !
Sáng mai cắp rổ ra đình
Mua hai thúng …cốc cần mình giúp em !

__________Mizu – 16.10.2014.

Họa từ bài thơ của anh Phạm Minh Khoa :

CHỜ … ANH LEO

Thơ vui! …
Phạm Minh Khoa

Màu mơ xỏa dậu chanh leo,
Phải hồi cực nắng lựa trèo hái xơi,
Rồi ra chày cối tơi bời,
Cõng thìa vào khuấy bã rời tép tôm.
Sữa; đường; ấp đá đầu hôm.
Nửa đêm rạo rực muốn chồm ăn ngay.
“Cốc tai” dựng ngược lông mày,
Cứ “chờ … anh” hỏi bạn “Phay” đã nào! …
Bồn chồn là dễ hư hao,
Cụ mô biết được thế nào giúp cho ???!!! ./.

16/10/2014
PMK

ĐỐI ĐÁP VUI :


Cay, chua, đắng trải rồi em,
Nhìn cốc anh sợ chẳng thèm ngó vô.
Chanh leo đã thạo mô mồ,
Nên anh chẳng biết "cốc khô" chi mà.
Chi bằng nhờ bạn gần xa,
Giúp em một cấy gọi là "cốc tai" !
_________Phạm Minh Khoa

Cốc cần mua đủ cả hai
Mang về chẳng biết lai rai với gì
Nhờ ai phiền phức làm chi ?
Có ham món lạ tự thi thố tài !
Mình xào, mình nấu, mình nhai
Có chua, có đắng, có cay cũng đành !

______________Mizu – 16.10.2014

Nhà anh:
Rượu không có, mồi lại chanh!
Nấu, xào biết có được thành món chi?
Một mình ngẫm ngợi thôi thì,
Đắng, cay, chua, chát cũng vì phận thôi.

_________Phạm Minh Khoa

Nhà anh giải khát có rồi
Cơm lành canh ngọt cá mồi kho tiêu
Món ngon đủ sáng trưa chiều
Ham chi món lạ ăn liều khổ thân !
Em mua lắm cốc nhiều cần
Mang về tẩm ướp tự thân ấy mà !
Anh đừng bận dạ đó nha !
______________Mizu – 16.10.2014. 











Thứ Ba, 14 tháng 10, 2014

NGHÈO VÌ NGU ?


NGHÈO VÌ NGU ?

Giờ đây hổng kiếm được vài xu
Mệt mỏi đầu đau tóc cũng xù
Dệt những điều hay hoài ấp ủ
Ghi nhiều ý đẹp vẫn… phù du !
Khờ không cúi cổ nghe lời dụ
Ngốc chẳng khom lưng sợ lũ hù !
Mặt mũi bơ phờ chưa thấy đủ
Ca rằng… học mãi chỉ hoàn ngu !

_________Mizu – 14.10.2014. 











Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

MỪNG CHI ?!


MỪNG CHI ?!

Rực rỡ trời đêm đỏ mắt Tèo
Dân tình phó mặc để gầy meo
Giành ăn bọn cáo lừa trên hẻo
Nhịn thở bần nông lẫn dưới bèo.
Của nạp chưa nhiều nên phải véo
Tiền gom hổng ít lại tiêu vèo.
Đau mình mấy gã chim chèo bẻo
Hót mãi buồn thương tụi khổ nghèo !

__________Mizu – 13.10.2014.

Họa từ bài thơ sau đây của anh Củ Mì Củ Chi :

Véo Véo Vèo Vèo

Pháo hoa bắn đẹp nhá cu tèo
Hai bố con nhìn mặt đói meo
Củ sắn cơm hiu đời mãi hẻo
Khoai lang cháo hẩm bữa luôn bèo
Ngàn đô hoá lửa vù tên véo
Chục tỉ thành tro xẹt đạn vèo
Kỷ niệm ngày vui chi bạc bẽo
Lầm than bất hạnh tủi dân nghèo

Củ Mì Củ Chi
10/10/2014

VÀI CÂU ĐÁP TRÊN FACEBOOK :

Ối kệ làng ai mãi đói nghèo
Đuôi ta lộng lẫy cứ kêu meo
Đói lả thì thôi người cứ ...ngoẻo
Cười vui pháo nổ mặc ai nheo !
__________________

Đỉa bĩu môi chê thợ cấy ngu
Đưa chân chúng tợp máu lu bù
Uống hoài chẳng biết khi nào đủ
Vôi kề hồn mới biết.. lãng du !
_________________

Bụng phệ người ta chớ có xeo !
Về lo giữ mạng cái phận nghèo
Nói năng cẩn thận đừng mách lẻo !
Kẻo đã bần rồi lại thêm eo !

______________Mizu – 14.10.2014.



















Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

SẦU DUYÊN THẬP CÚ


SẦU DUYÊN THẬP CÚ

Đám cưới mình đẹp NHẤT huyện? Đâu cần !
Sao anh cứ phân trần rồi nhưng NHỊ ?
Quá TAM niên em chờ như vạn kỷ
Ngó TỨ bề cô lẻ chỉ …mình ênh !

Chuyện hôn nhân chưa ngã NGŨ…mông mênh…
LỤC vấn mãi duyên tưởng bền nay… đứt
Em THẤT vọng, anh nặng nề, buồn bực
BÁT cú buồn nức nở dứt vần đưa !

Biết tìm đâu tình vĩnh CỬU cho vừa ?
THẬP thò mãi duyên ưa còn chưa tới !

_____________Mizu – 11.10.2014.


Họa từ bài thơ sau đây của anh Nguyễn Thư Sinh :

BỎ QUÊ LÊN TỈNH

Nhất định rồi, bỏ quê lên thành phố
Cây nhị huyền làm vốn để lập thân
Chốn tam cung đâu dung kẻ bần dân
Đời tứ cố đành ăn nhờ ở đậu

Khảy ngũ âm ngân nga bài sáo sậu
Lục tỉnh buồn đã mất dấu sau lưng
Ngâm Thất Tình Thơ ngấn lệ rưng rưng
Bát Bộ Kim Cương động lòng trắc ẩn

Chốn cửu trùng niềm riêng còn ân hận
Thập giá xưa vẫn nặng nợ dương trần

Nguyễn Thư Sinh
(Oct. 10th, 2014) 











Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

THANH THẢN !



THANH THẢN !



Níu tay Thu phủi vội vàng,
Xoay lưng Đông lại đổ tràn vào tim !
Tóc sâu lẫn tuyết khôn tìm
Công hầu khanh tướng dần chìm chiêm bao…

Thuyền quyên vóc ngọc hư hao
Đèn khuya ủ dột mắt nào trũng sâu ?
Rèm mi ráo hoảnh dòng châu
Chờ chi ? Ắt hẳn là câu tạ từ !

Vạc sành gieo nỗi ưu tư
Dế đem tiếng rít ninh nhừ cô đơn !
Lãng du gió giỡn từng cơn
Mưa sa mấy hạt như hờn đất khô…

Lá rơi chi động mặt hồ ?
Để trăng vụn vỡ ai tô đẹp đời ?!
Đò ngang mấy bận chơi vơi
Bến trong thành đục đổi dời đôi phen…

Thế là sợ cảnh đua chen
Quay về ấp ủ hương sen nhẹ lòng !
Mặc ai chê chẳng thành công
Mình ôm thanh thản ra đồng đùa vui !

______________Mizu – 08.10.2014.