PHAI MÀU TÓC ĐỢI !
Mỗi khúc quanh, anh dừng chân đứng đợi
Em lại hững hờ cứ bước qua mau ! Khoảng cách giữa mình đâu xa vời vợi
Mà mối tơ tình sao chẳng buộc nhau ?
Anh vẫn chờ em dù trước hay sau
Dù mái tóc nhạt phai màu tuổi trẻ
Khi em vấp, anh vội nâng, lặng lẽ…
Rồi lui về… hai đường kẽ song song…
Nhớ không em đã năm sáu năm ròng?
Bao mùa lá ngập đồng phơi cô lẻ
Bóng hoàng hôn phủ lòng anh quạnh quẽ
Chỉ mỏi mòn vuốt nhẹ ấm đời hiu !
Từng tháng từng ngày mong một tiếng “yêu ! “
Mà gió cuốn bao chiều không gửi lại…
Em vẫn là em : sao trời, khó hái ! Thấy thật gần, càng với mãi càng xa !
___________Mizu – 06.03.2014.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét