GIẤC MỘNG ĐOÀN VIÊN
Anh đã về, vòng tay cúi thật sâu,
Bên gối mẹ, gục đầu xin tha thứ…
Giọt nước mắt bao năm mi cố giữ
Quá mỏi mòn, dồn ứ chực chờ rơi…
Mẹ như bến bờ vọng hướng ngàn khơi
Mong một sáng bên đời con tỉnh giấc
Thấm lẻ loi lạnh lùng cơn gió bấc
Mới rung từng cung bậc ấm tình thâm !
Tóc phai rồi, nét mặt cũng trầm ngâm
Thương con trẻ thân dầm trong bể khổ
Tham, sân, si,…đời sao đầy cám dỗ !
Đẩy xô người gãy đổ chữ hiếu ân !
Anh về đây nhặt nhạnh chút lòng nhân
Mà bấy lâu bất cần đem quăng bỏ
Nỗi ăn năn ngày nào vương ngọn cỏ
Anh nâng niu từng giọt nhỏ vào tim !...
……
Bỗng giật mình,…ngơ ngác giữa bóng đêm…
Thì ra phút êm đềm là hư ảo
Anh vẫn nhạt lòng, ánh nhìn trâng tráo,
Mẹ vẫn buồn nghe điên đảo…đời xoay !
_________Mizu – 20.03.2014.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét