Giận
Mình
Ngẩn ngơ trăng nước lung linh
Gió mơn ngỡ tiếng tỏ tình trăm năm.
Thầm nhủ
Nụ hoa
Sẽ tươi khi nắng chan hòa
Dáng người quân tử về qua lối này !
Nào hay đâu…
Màu nhụy úa
Đông sang phận lẻ bao mùa
Thuyền quyên nức nở cợt đùa mà chi !?
Hàng mi đã ướt
Mấy lượt tủi hờn
Xin cho một chút keo sơn
Đừng như cánh bướm chập chờn tìm vui !
Ngậm ngùi rơi lòng nước
Chàng lướt thướt bóng mây
Sóng dâng cuồn cuộn sông đầy
Núi cao soi bóng ngất ngây… giả vờ !
Vần thơ vụng, vứt chỏng chơ
Câu chữ nhạt, bỏ hững hờ
Đêm thâu thao láo mắt mơ
Hàng hiên vắng ngắt đợi chờ ai đây ?!
Lỡ tin bậu héo gầy nhánh liễu
Kiếp phù sinh cam chịu mỏng manh
Trời cao một bóng trăng lành
Trần gian áo não tóc xanh vương sầu !
Thời gian tựa bóng câu qua ngõ
Hẹn hò rồi để đó chẳng thăm
Một mai bụi cát ta nằm
Có chăng giọt lệ lặng thầm vào tim ?!
______________Mizu – 12.06.2015.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét