Nước chảy, sương bay, tàng cây bóng tỏa
Mươi người xa lạ bỗng chốc thành quen
Bỏ thị phi, buông đố kỵ, đua chen
Cà phê đắng vì ghen chiều tương ngộ.
Dò từng tên đường, dõi từng góc phố
Tìm tình thân mặc nắng đổ trên vai
Đưa mắt trông nhưng nào biết trông ai…
Bạn quen lắm…mà cũng…người dưng lắm !
Phút ban đầu, nói gì đây ? Lạ lẫm !
Trao nụ cười nồng ấm thế là vui !
Miếng xoài xanh lại đậm vị ngọt bùi
Lời thơ vụng chắp xuôi vần lục bát !
Lặng lẽ góp mến thương lòng ghi tạc
Lỡ mai đời bụi cát lạc đường nhau
Thì còn vương kỷ niệm chẳng phai màu
Siết tay nhé ! Mong ngày sau gặp lại !
_____________Mizu – 08.06.2015.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét