NỬA VẦN HY VỌNG
Chiếc lá chơi vơi ngoảnh ngó cành trơ
Trách con tạo lập lờ xui gió đẩy !
Lác đác bên đường tay ai nhặt lấy,
Hay rã thân dưới gót kẻ vô tình ?
Chàng từ đâu mang nét bút thư sinh ?
Gieo vần điệu hay gieo tình trắc trở ?
Lạc cõi yêu ươm thêm mầm dang dở
Gợi cung sầu than thở khóc ly tan !
Lời thơ anh là sóng nước miên man
Vỗ từng đợt muộn màng đau bãi vắng !
Là tiếng mưa dội đều trong đêm trắng
Mát canh trường nhưng lạnh đắng hồn đơn !
Cách biệt rồi em vui sướng gì hơn ?!
Mảnh ký ức chập chờn soi hiện tại
Trăng dẫu tròn sao tim còn khuyết mãi ?
Vẫn sẵn dành góc trống trải cho… anh !
Lưng dẫu còng, tóc dẫu chẳng còn xanh
Ý lẫn lộn ghép không thành thơ nữa
Duyên tương ngộ dù rã rời đôi lứa
Em dặn lòng xin cất nửa vần thơ !
______________Mizu – 09.06.2015.
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét