Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

MỘNG THÀNH MÂY





MỘNG THÀNH MÂY

Em chỉ là một giọt nước lông bông
Đâu đủ dập lửa lòng anh bùng cháy
Khối u tình lạnh lùng không tan chảy
Dù nụ cười em nung mãi mòn hơi !

Mỗi chiều về khi ngắm lá vàng rơi
Ghét cơn gió lả lơi hoài thân lá !
Giận luôn ai đã làm anh bận dạ…
Nguyện buông mình lả chả trải lối êm !

Ghét hoàng hôn và giận cả bóng đêm
Trăng soi rọi bên thềm chi thao thức !?
Muốn đốt rụi tan tành vùng ký ức
Gom tro tàn thay mực vẽ từ “quên” !

Ước chi là vầng mây ấm không tên
Trên ngả vắng kề bên che rợp bóng !
Nẻo đi về sẽ chẳng còn lạc lõng
Dù muôn đời anh mãi ngóng người xa !

____________Mizu – 30.12.2013.



Thứ Bảy, 28 tháng 12, 2013

LẠNH !








LẠNH !

Buông rèm khép cửa lạnh chiều đông
Nhặt khẽ tàn hoa phảng phất hồng
Gió quyện hương tình lan nửa cõi
Sương hòa vị ái tỏa tầng không…
Người ôm mộng ảo hoài phiêu lãng
Kẻ giữ mơ hồ cứ đợi mong !
Ấy lẽ thông thường : yêu - nhận khổ
Còn vương vấn mãi nặng trong lòng !

________Mizu – 28.12.2013.

The Huy Thach :

Thương thân con gái hãy chưa chồng
Rũ rượi xuân thời, rã lệ đông
Hai luồng tư tưởng đan khơi mộng
Một niệm điều riêng vấn tâm đồng
Lắm lúc lặng nghe đời khóc lóc
Đôi lần ngẫm nghĩ phận tầm giông
Một hôm chạm nhẹ lên bầu ngực
Buồng tim đã hóa vực băng lòng!

Mizu :

Dù thân con gái vẫn chưa chồng
Hoa tàn rã cánh bởi gió đông
Cũng đâu rũ rượi vì trông ngóng
Có dễ tìm đâu bạn tâm đồng !

Đôi lúc ngẩn ngơ giữa cô phòng
Chạnh buồn phận liễu hứng bão giông
Nhưng chẳng nợ duyên thôi thì...thế
Tim hóa tuyết băng cũng mặc lòng !

Giáp Danh :

NHỚ !

Lòng sầu dạ xót một chiều đông
Nhớ quá từ nay vắng bóng hồng
Luyến ái người đi vào mộng ảo
Yêu này tôi gửi cõi tình không
Ngổn ngang trăm mối đầy tâm sự
Một nỗi chất chồng những đợi mong
Vị ngọt giờ thay vào chén đắng
Tìm đâu dấu ái mộng bên lòng
Giáp Danh 29/12/13






Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

ĐỐI ĐÁP THẾ HUY THẠCH - MIZU (1)



ĐỐI ĐÁP THẾ HUY THẠCH - MIZU (1)

Mizu :
Em chốn này cũng ngược dòng quá khứ
Tìm lại màu hoa sứ trắng tinh khôi
Ngược thời gian tìm lại chút yêu đời
Mà lâu lắm em đánh rơi đâu đó ....

Nụ cười giòn thuở nào bay theo gió
Em bây giờ là ngọn cỏ mỏng manh
Chịu cúi đầu yên phận dẫu còn xanh
Nghe hoài bảo tan tành như bọt nước !

Thế Huy Thạch :
Xin ngó lại em màu trời bửa trước
Nơi bến tình mây nước chạm lằn môi
Xin ngắm lại em nhan sắc bồi hồi

Với dáng vẽ sơ khai từ nguyên thủy
Xin nhìn em lặng thầm buông dấu nghĩ
Giữa mơ màng trong đáy mắt đan trông

Mizu :
Màu trời cũ bao giờ còn thấy lại ?
Bụi thời gian đã trải xám mây buồn
Từ nơi nào vang vọng mấy tiếng chuông
Đưa hồn phách chợt buông rời cõi tạm ....

Thế Huy Thạch :
Bầu trời đó hôm nay buồn mây xám
Dội lá ngàn lất phất hạt mưa bay
Con én thoi hớt hải bỏ xa bầy
Vườn tao ngộ cỏ cây buồn rủ rượi
Bài thơ viết chưa ngưng niềm tiếc nuối
Nửa kia còn...một nửa bỏ đi đâu
Mùa giá băng về gội rửa tình đầu
Trăm năm trả cho nhau từng mộng vỡ

Mizu :
Đêm buông mau trăng sao cài song cửa
Gió thì thầm câu hẹn hứa chờ mong
Én lẻ loi chưa dệt nổi xuân hồng
Mai mấy cánh chưa đủ nồng hương tết !

Mãi suy tư bên đời ta thấm mệt
Rồi mai đây gục chết giữa khuya sầu
Một nửa nào sẽ nhỏ lệ sầu đau ?
Nhìn sương lạnh nguyện cầu cho nước biếc !?

Thế Huy Thạch :
Mùa có lại chở dài thêm ly biệt
Màu xuân xanh phôi thai rủa thu già
Bước chân thầm đón đợi một chiều qua
Không trở lại được ngày đi thưở trước
Người bỏ lại phía sau bờ nguyện ước
Một trang lời củ kỹ sóng nguồn xưa
Mưa của trời hoa của đất lưa thưa
Còn vang vọng với từng sâu ký ức
Ta cô đơn bước qua từng cõi thực
Giẫm thời gian đau nhói nỗi đời riêng
Gói tâm tư vào u uất muộn phiền
Ngồi đong đếm tơ duyên từ quá độ
Mà từ bấy đến bao từng đau khổ
Trầm phù thân bạc số rã rời mang
Vác Trăm năm về cỏ nhặt điêu tàn
Ngồi khóc lóc thở than từng khắc tưởng !

Mizu :
Thôi thì vứt ôm hoài chi cho vướng !
Kiếp phù vân mộng tưởng lóa tầm trông
Bởi vẩn vơ dệt lắm sắc tơ hồng
Hiện thực xám nên lòng hoài cố chấp.

Ký ức qua rượu sầu còn mãi nhấp
Cánh cửa nào đóng sập ngõ tương lai
Ngồi trầm ngâm đong đếm nỗi u hoài
Quên nắng ấm bên ngoài đang rực rỡ ...

Nẻo trăm năm cỏ xanh rì niềm nhớ
Lối chung tình bỡ ngỡ lạc đường duyên !
_______Mizu - 19.12.2013



Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

TÌNH LỬNG...




   

TÌNH LỬNG...

Sẽ không khóc! Tự dặn mình...không khóc!
Lệ rơi chi chỉ khiến nhọc lòng anh
Tưởng kiếp tằm cố nuốt lá dâu xanh
Là nhả được duyên lành tơ óng ánh...

Nào ngờ đâu oằn mình tuôn chỉ mảnh
Người lại đem so sánh để chê khen
Ngại chối từ nên mượn chữ sang hèn
Mang lạnh giá thầm len vào câu nhớ...

Dĩ vãng mây mù, tương lai bỡ ngỡ.
Trăng tròn lại khuyết, lỡ một mùa xuân.
Đã từ lâu kết bạn với gian truân
Nương gió bấc bâng khuâng buông tiếng thở...

Đừng nghe anh! Đừng quên cũng đừng nhớ!
Để cho tình lỡ cỡ giữa miền thương!
Chớ đi nhanh ...kẻo đến cuối con đường...
Lại chua xót khi ánh dương chợt tắt!

Nhìn em đi! Hãy nhìn sâu trong mắt!
Thật lòng thì... có chắc... muốn lìa xa?!?

________________Mizu - 12.12.2013.

(Cảm tác từ bài thơ TƯƠNG TƯ ĐOẢN KHÚC (2) của anh Thư Sinh Nguyễn.)


Các cảm tác từ bài “Tình Lửng” :

Tình Thơ Tình Người :

Em hãy khóc ,anh sẽ lau nước mắt
Vòng tay anh sẽ giữ chặt yêu thương
Sẽ cùng em đi tận cuối con đường
Dù bão tố có muôn phương ngăn lối

Em khóc đi cho vơi cạn bối rối
Hãy tin anh tình có lỗi gì đâu
Hãy nhìn anh trong đôi mắt ẩn sâu
Anh chỉ có câu yêu em duy nhất.

Mizu đáp :
Em sợ lắm lệ làm anh bối rối
Rồi buộc lòng phải nói tiếng yêu thương
Dẫu bơ vơ lê bước cuối con đường
Cũng đâu muốn lụy vương người quân tử!

Đừng vì em mà bận tâm khó xử!
Hứa làm gì để trách cứ nhiều thêm
Hãy lạnh lùng mất hút giữa màn đêm
Xin chừa lại bên thềm là bóng tối!

Hoàng Hà :

Bức tường nào ngăn cách giữa hai ta
Chẳng có đâu em, là tại anh hết đó
Để giờ đây chuyện tình tựa là gió
Đã qua rồi chẳng giữ lại được đâu

Để bây giờ mình mãi cách xa nhau
Anh mới nhớ, mới thương và tiếc nuối
Thì thôi đành để một lần sau cuối
Nhớ về người anh ghép chữ thành thơ.

Em còn nhớ ngày mắt tình gợn sóng
Anh rụt rè tay nắm lấy bàn tay
Mặt quay đi như hông biết hông hay
Em rung nhẹ trong bàn tay anh ấm

Cái thuở ấy tình yêu sao nồng thắm
Giận nhau rồi để thương nhớ nhiều hơn
Thương làm sao những giây phút dỗi hờn
Khờ dại quá, giờ đã thành kỷ niệm !
HH

Mizu đáp :

Bởi vì ai hay tại cơn gió chướng?
Để một mình tâm tưởng lạc lối quen
Tình ngày nào còn ngan ngát hương sen
Mà nay chỉ bên đèn ta đối bóng!

Ở bên người có nghe tâm vọng động?
Có để lòng dậy sóng nhớ môi xưa?
Nhung nhớ ơi! Có gõ cửa gọi chưa?
Hay... Thật ngốc! Ta lại vừa mơ mộng!

Kỷ niệm nào còn lan trong gió lộng
Bàn tay nào còn nóng một bàn tay
Dù mây ngàn nay đã lửng lơ bay
Sao ray rứt chưa phai cùng năm tháng?

Gương đã vỡ, tấm chung tình đã rạn
Xin gục đầu tìm quên lãng bên thơ!

___________Mizu - 13.12.2013.

Ba Na Pham :
Em se một sợi chỉ mành
Đường yêu óng ánh mong manh quá chừng
Nhìn sâu đáy mắt rưng rưng
Thôi thì thôi chẳng đặng đừng lìa xa !
Mizu đáp :
Xa rồi sao vẫn thiết tha?
Như mây nhớ gió như trà thiếu hương!
Như đêm hoang lạnh không sương
Như bình rỗng rượu như vườn vắng cây!

Đối đáp Hoàng Hà – Mizu :

Mizu :
Hồng hoa tươi tắn hé cười
Hương còn e ấp hỏi người ...giấu đâu?
Hoàng Hà :
Hoa hồng ngự ở trong tim
Ru hồn mơ tưởng tới chuyện tình thơ ....... !
Mizu :
Tình thơ chỉ có trong thơ
Chúc anh ru ngọt đêm mơ giấc nồng!
Hoàng Hà :
Bao người đã viết thơ tình
Đã tìm, chọn hết ý vần tặng nhau
Để giờ anh viết một câu
Tốn bao giấy mực mà đâu có thành
Thôi thì…em đến với anh
Nụ…hôn ấy…sẽ kết thành câu thơ…
Mizu :
Ý tình là bởi tại tâm
Lựa lời hoa mỹ cầm bằng cực thân!
Có yêu mới đến thật gần
Nụ hôn đâu phải anh cần thì trao.
Dù sao cũng phận má đào
Mẹ cha chưa định lẽ nào ...lả lơi!
Anh này chớ có nói chơi!
Thẹn lòng nhi nữ , uổng lời nam nhân!
Hoàng Hà :
Vần thơ kết nối chữ tình
Nên lòng xao xuyến bội phần về em
Đông này em đếm mùa sang
Bao nhiêu đông nữa đêm tàn sao rơi?
Để em nhận giữa biển trời
Nơi mênh mang ấy nụ cười cho em...!
Mizu :
Chữ tình anh thả nước đôi
Em không biết lội tình trôi sang người
Đông này cũng đã mấy mươi...
Trăng còn chưa tỏ gió lười thổi mây...
Nụ cười anh gửi sang đây,
Sao mờ, tay vụng chẳng may...rơi rồi!
_______14.12.2013.




Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

CHÙM TỨ TUYỆT BUỒN



CHÙM TỨ TUYỆT BUỒN

(Hoạ thơ cùng anh Thanh Sơn Nguyễn)

CHỜ QUÊN

Còn vang vọng tiếng người xưa...
"Hãy chờ cho dẫu gió mưa mịt mùng! ..."
Tình tơ giăng mối lùng nhùng,
Muốn quên lại nhớ lạnh lùng đêm khuya!

XUÂN TRÔI

Mai vàng rụng lá chờ xuân
Đông buồn nấn ná bất tuân luật trời...
Én còn mê mải rong chơi
Giật mình mới biết... tiết thời ...đã qua!

NHỚ NHUNG

Lắng tai nghe tiếng xạc xào
Lòng dâng cuộn sóng dạt dào đầy vơi...
Chia phôi đôi ngã đôi đời,
Mà sao gió vẫn vọng lời cố nhân!

THAO THỨC

Vo ve muỗi tiếc tình đôi,
Dế than suốt mấy canh rồi cũng êm
Người còn căng mắt trong đêm
Dõi trông bóng nguyệt bên thềm gió đưa!

_________Mizu - 11.12.2013.

___________________________




Cảm tác từ “Chẳng Trách Em đâu !” – Giáp Danh


Em biết duyên mình đã vỡ tan
Chấp lỗi do ai cũng muộn màng
Đã lỡ sang ngang là lệ đẫm
Hạnh phúc gì đâu rối tâm can!

Em về xếp lại khối tình đau
Nghe gió giăng ngang nặng nỗi sầu
Nghèn nghẹn trao ai lời xin lỗi
Dẫu rằng anh chẳng trách một câu!

________Mizu – 14.12.2013.

_______________________________________



Cảm tác từ “Em Nhận Nhé…” – Hứa Văn Cường.

Ánh trăng vàng em hằng mơ tay nắm
Khối tình chung sâu đậm cất để dành
Nghe mấy lời ngỏ ý muốn đến nhanh
Mong nhận lấy một mảnh tình anh tặng!

Nhưng đến đây rồi cắn môi im lặng
Vì biết tình đâu phải chỉ riêng em...
_________Mizu – 08.12.2013.

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

ẢO VỌNG ĐÁNG YÊU !




ẢO VỌNG ĐÁNG YÊU !

Chỉ lời tỏ tình thôi!
Em đã nghe vài lần đâu đó.
Chút tương tư thôi!
Cũng đâu phải hiếm có trên đời!
Vậy mà...
Má đã hồng...ánh mắt thoáng sao rơi...
Giữa đông giá, gieo lời nghe quá ấm!
Mình đâu có tìm nhau...
Chính định mệnh đã châm mồi lửa nóng,
Để tình yêu mở rộng đón đôi ta.
Một mai cách xa...
Gom hết thuở vàng son đem cất
Chiếc cầu anh xây, em chất cả khối tình.
Trái tim khờ giờ đã lỡ ...rung rinh,
Môi đã nhấp chén tình say túy lúy!
Sẽ khổ ư.?
Anh có nỡ làm em rơi lụy?
Khi một đời em trân quý tình anh?! ?

__________________Mizu - 08.12.2013.
(Cảm tác từ “ Chiếc Cầu Ảo Vọng” của anh Thư Sinh Nguyễn)