Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

CẠN !


CẠN !

Giữa hư ảo vọng về lay ngọn cỏ
Vẳng lời ai thầm ngỏ thiết tha yêu
Nhịp tim khua ngơ ngẩn hỏi bóng chiều :
Có phải gió cợt trêu cùng nước biếc ?

Hoàng hôn khuất sau màn đêm biền biệt
Chỉ tiếng mưa da diết bện tơ lòng
Con nhện cuồng giăng sợi rối bòng bong
Bởi vụng nối chỉ hồng cam đoạn dứt !

Lơ lửng giữa trời cao và đáy vực
Thơ thẩn tìm chân thực một trái tim
Bước sẩy chân e ngọc nát châu chìm,
Nên thậm thụt như bìm chờ giậu đổ !

Dòng ngựa xe vẫn rộn ràng con phố
Chuyện lứa đôi, kim cổ vẫn tràn vui
Nắng cùng mưa còn chia sẻ ngọt bùi
Sao sương cứ ngậm ngùi trong mắc lá ?

Cõi trần gian quá quen mà chợt lạ !
Mộng bên đời vật vã lẫn vào nhau
Hứng ngọc trời hay lệ ứa vừa lau
Hòa tâm sự trọn bầu mình ta uống !

_____________Mizu – 30.07.2014.


VÔ ĐỀ - KHÔNG ĐỀ


VÔ ĐỀ

Ngàn năm vẫn cứ chua ngoa
Vẫn đanh đá vẫn điêu toa dài dòng
Vẫn lưng ong vẫn má hồng
Vẫn yêu đắm đuối đến còng… cả thơ!

----- ÁI NHÂN ------

___________________________________

KHÔNG ĐỀ

Muôn đời góp nhặt sợi tơ
Dệt lời hoa mỹ vu vơ bềnh bồng…
Lả lơi rồi lại bưởi bòng
Câu thơ thẳng đuột… uốn cong tặng nàng !

_____________Mizu – 30.07.2014.


VÔ ĐỀ

Ngàn năm vẫn cứ chua ngoa
Vẫn đanh đá vẫn điêu toa dài dòng
Vẫn lưng ong vẫn má hồng
Vẫn yêu đắm đuối đến còng… cả thơ!


----- ÁI NHÂN ------

___________________________________

KHÔNG ĐỀ

Muôn đời góp nhặt sợi tơ
Dệt lời hoa mỹ vu vơ bềnh bồng…
Lả lơi rồi lại bưởi bòng
Câu thơ thẳng đuột… uốn cong tặng nàng !

_____________Mizu – 30.07.2014.

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

THA THỨ !


THA THỨ !

Yêu là gì hả anh?
Có phải là khi anh hóa cánh lục bình,
Em sẽ biến ra dòng nước bạc?
Dẫu anh mơ trôi về phương trời nào khác,
Nước không rời luôn dào dạt đỡ nâng …

Một ngày,
Thân lá tàn mục rữa thành phân,
Thì em cũng sẽ bay gần mây trắng.
Rồi hóa cơn mưa,
Ngọt ngào,
Thầm lặng,
Vun bón cây đời,
Mình vẫn chẳng xa nhau…

Giấc chung tình tưởng ấm mãi ngàn sau
Ngờ đâu nhạt phai màu theo năm tháng !
Có nuối tiếc thì duyên đầu cũng rạn
Giọt lệ nào đã cạn khép sầu bi !

Trên đường đời,
Anh cứ nhẹ bước đi !
Niềm ân hận ích gì khi bến lỡ !
Nếu nhục hình đọa đày anh trăn trở
Thì chốn này sương vỡ đọng rèm mi !

Thôi hãy dùng tha thứ nhuộm chia ly !
Mang hỷ xả từ bi nhòa lụy khổ !
Để linh hồn vượt thoát cơn cuồng nộ
Thanh thản cùng sóng vỗ kiếp phù du !

_____________Mizu – 26.07.2014.



Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

* LỤC BÁT HAI CÂU * -- ÁI NHÂN – MIZU --


* LỤC BÁT HAI CÂU *
--  ÁI NHÂN – MIZU  --

Ái Nhân :
Ví dầu… cầu bắc sang mơ
Em xinh đẹp để cho thơ khạo khờ
Mizu :
Ví dầu cầu bắc sai bờ
Kém duyên nên chuốc hững hờ gió đông!
_________________________

Ái Nhân :
Lời yêu bên bến sông khờ
Ngàn năm hóa đá nỗi ngờ nhân gian!
Mizu :
Lắng nghe lời buốt tâm can
Mi ngăn lệ ứa, lại tràn buồng tim !

_________________________

Ái Nhân :
Giơ tay xé nửa trời xanh
Làm ô che chút long lanh của người!
Mizu :
Vội vàng ngắt chiếc lá tươi
Che ngang mắt biếc môi cười trao duyên !

_________________________

Ái Nhân :
Xin em một nửa nụ cười
Để anh cất lấy vàng mười nạm thơ
Mizu :
Nụ cười em giấu vào mơ
Còn đây nước mắt đợi chờ đẫm mi !

_________________________

Ái Nhân :
Gánh buồn đổ xuống sông mơ
Vần thơ buộc lấy ngu ngơ hồn mình
Mizu :
Vớt sầu kết giọt lung linh
Mang về cất kỹ tưởng tình trăm năm !

_________________________

Ái Nhân :
Em cho xin một chút tình
Để thơ níu mộng rập rình ngỏ yêu!
Mizu :
Trao tình em bỏ tính kiêu
Chỉ xin giữ lại ít nhiều hờn ghen !

_________________________

Ái Nhân :
Thả hồn vào cõi phiêu diêu
Câu yêu chết đuối chín chiều bể dâu!
Mizu :
Cây bàng thương mối duyên sầu
Lá xanh rơi rụng bên cầu khóc yêu !

_________________________

Ái Nhân :
Lệ tình trắng cả mùa ngâu
Khóc thương Ngưu- Chức thơ sầu muôn năm!
Mizu :
Nằm nghe mưa rót vào tâm
Câu yêu vỡ vụn lệ dầm chứa chan !
Ái Nhân :
Xin em một chút mơ màng
Để anh gói lại bẽ bàng…thả sông!
Mizu :
Mộng mơ em nhốt tận lòng
Chờ cơn gió chướng mênh mông gửi chàng !

_________________________

Ái Nhân :
Sương rơi đẫm ánh trăng lành
Thơ yêu rút ruột mong manh đợi mầm!
Mizu :
Cỏ tương tư ướt tình câm
Ruột cam thắt thẻo gan bầm nhớ nhung !

_________________________

Ái Nhân :
Bến mê quên mất lối về
Vần thơ tẩm độc câu thề thả sông!
Mizu :
Bùa yêu ai thả trôi dòng
Vô tình nhặt lấy ghi lòng vấn vương !

__________________________

Ái Nhân :
Vai gầy gánh cả mùa đông
Em rơi ánh mắt thuyền không cũng chìm!
Mizu :
Mắt buồn ánh nhẹ như bông
Bởi anh lơi lả thuyền không mới chìm !

__________________________

Ái Nhân :
Hồn yêu lên đoạn đầu đài
Mắt em châm lửa cháy hoài…trăm năm!
Mizu :
Cơn giông kéo trận mưa dầm
Khói tan, lửa tắt, tình nằm trơ trơ !
Ái Nhân :
Thế là...tình lại bơ vơ
Xuân em hóa đá bên bờ ngóng trông!
Mizu :
Hè qua, thu lại, đến đông
Gió mây hờ hững trải bông mái đầu

__________________________

Ái Nhân :
Nỗi buồn rút ruột thinh không
Thơ yêu đem thả….mênh mông nỗi niềm!
Mizu :
Vờ như vẻ mặt trang nghiêm
Mật tình nhỏ giọt sóng dìm lòng ai!

__________________________

Ái Nhân :
Đất đen ủ sắc hoa tươi
Thi nhân ủ cả đất trời vào thơ!
Mizu :
Lạc tiên gói hạt mầm chờ
Em ngoan gói trọn duyên mơ vào vần

_________________________

Ái Nhân :
Trăm năm khóc một mối tình
Giọt châu rơi lõm mái đình… thờ yêu!
Mizu :
Hồng nhan bạc phận hẩm hiu
Lệ sa nước lũ cầu Kiều cũng trôi !

_________________________

Ái Nhân :
Xé đêm rách những cồn cào
Đợi em mang nắng hong vào nẻo xanh!
Mizu :
Rạch vào cái kiếp mong manh
Tìm không thấy nắng thôi đành lạnh băng !
___________23.07.2014.


Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

QUÂN TỬ LỤY


QUÂN TỬ LỤY

Cõi thế mây buồn nhỏ giọt châu
Kìa ai ngóng nguyệt tẩm men sầu
Về thôi ! Nhấp nữa lòng thêm tủi
Ở lại, say mềm, lưỡi đắng sâu.
Hỏi : Bậc anh hùng sao mãi đắm ?
Bàn : Trang tuấn kiệt hãy cao đầu !
Thuyền quyên ngoảnh mặt còn chi tiếc ?
Để vị cay nồng đẫm thấm bâu !!!

__________Mizu – 17.07.2014.




CÒN AI ĐỂ HỎI ?


CÒN AI ĐỂ HỎI ?

Nắng vàng ve vãn ngoài sân
Vẳng đưa thương nhớ gieo vần trao ai
Từ đầu hôm đến sớm mai
Tiếng yêu rải khắp muôn loài gió trăng…

Ngọt lời nung chảy giá băng
Khiến lòng trăn trở …tin chăng hỡi người ?
Mây bay ngang cũng mỉm cười :
“Ớ thôi ! Thi sỹ nói mười tin hai !”

Vẫn chưa an dạ, thở dài
Ra sông hỏi nước rằng : “Ai chung tình ?”
Thở than sóng gợn rập rình :
“…Hết lơi lả bóng rồi nhìn sao khuya…
Nhất là anh Ái Nhân kia,
Sáng qua làng hạ, chiều dìa xóm trên !...”

Thôi rồi hết mộng lâu bền
Có không, tim ấy, mông mênh nỗi sầu?
Em còn phải hỏi những đâu ?
Chàng thương chỉ giúp đôi câu tạ lòng !!!


_____________Mizu – 17.07.2014.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

TÌNH CHUNG VÔ LƯỢNG


TÌNH CHUNG VÔ LƯỢNG

Ghét anh ghê ! Cứ ỷ làm thi sỹ…
Giữ lời vàng, suy nghĩ hổng nói ra !
Chỉ gửi vào thi ca
Gió từ miền xa đong đầy nỗi nhớ
Biển mênh mông cồn, sóng tràn, bọt vỡ
Khắc khoải, bềnh bồng nhuốm dang dở ngàn sau …

Giữa ngọt ngào là bàng bạc nỗi đau
Ngỡ hạnh phúc…rồi trầu cau rời rã …
Mình đâu có phụ nhau,
Sao anh nỡ dệt tình trên chiếc lá ?
Được mấy mùa rơi lả tả đường mưa !

Nhớ em không nè ? Chịu nói hay chưa?
Hay là lại đổ thừa cho duyên kiếp ?
Tim rộn ràng, phải chăng hòa chung nhịp ?
Tiếng nồng nàn đà đúng dịp tràn môi

Đừng để nước thời gian đẩy cánh hoa trôi !
Để nhiệt huyết lần hồi đành nguội tắt !
Ác mộng thuở xưa, hãy quên, đừng dằn vặt !
Bình minh đang chờ,
Trong vắt,
Một tình yêu !

_______________Mizu – 15.07.2014.



Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

MẶC CÁNH HOA TÀN !


MẶC CÁNH HOA TÀN !

Định Mệnh đưa đường, Tình Cờ dẫn lối
Cho chúng mình tương hội một chiều xưa
Dấu chân nào vẫn chưa quên đá sỏi
Mà nồng nàn đã bạc nắng sờn mưa !

Ngắm giọt sầu trời tạt ướt song thưa,
Thì lệ nóng cũng vừa đầy mắt biếc…
Trầu không sắm, mua làm chi ly biệt ?
Cau mới trồng gãy đổ tiếc không anh ?

Xuân trôi qua lá thắm hãy còn xanh
Thu vội đến chỉ tội cành trơ trọi
Yêu em rồi cớ gì anh không nói ?
Để tơ hồng nay đổi mối dây oan ?!

Đừng cầu mong em vui bước sang ngang !
Thêm tủi phận bẽ bàng thân con gái !
Vòng tay lạ sẽ mang nhiều sợ hãi
Khi hai mình ghép mãi chẳng thành đôi !

Muôn nẻo đời phận bèo dạt hoa trôi
Theo nước cuốn đơn côi buồn trọn kiếp
Nếu tên anh không tô hồng cánh thiệp,
Thì cũng đừng tội nghiệp chút tàn phai !

_____________Mizu – 07.07.2014.



Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

ĐỘC ẨM


ĐỘC ẨM

Hương nồng dẫu tỏa đượm bờ môi
Gió quyện hồn phiêu lãng đỉnh đồi
Rảnh rỗi trầm tư bình kệ chiếc
An nhàn lẻ bạn tách cần đôi !
Nhìn sang ngõ ấy mờ sương phủ
Ngoảnh lại nơi này đẫm nước trôi…
Độc ẩm trà ngon thời cũng ngán
Không người sẻ đắng, nhạt đành thôi !

______________Mizu – 05.07.2014.