Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014

KÝ ỨC HỒI SINH



KÝ ỨC HỒI SINH

Đời không sóng mà đò yêu chao đảo
Nắng ngập trời mà giông bão kéo qua
Phút bên anh nào nghĩ phải cách xa
Nhưng kết cuộc…âu cũng là duyên số !

Ánh đèn khuya soi bóng em nghiêng đổ
Mảnh trăng gầy lạc chỗ giữa ngàn sao
Nửa đợi chờ trong mòn mỏi hư hao
Nửa nhung nhớ tuôn trào qua nét bút !

Hỡi hóa công ! Thế nào là hạnh phúc ?
Bước đăng trình hun hút nẻo mù sương
Buổi cận kề không buộc sợi tơ vương
Khi vắng dạng mới đêm trường trăn trở !

Vần não nùng, điệu thơ buồn nức nở !
Gương vỡ rồi, tình lỡ hẹn trăm năm
Hai phương trời, chim cá đã biệt tăm
Dấu yêu cũ giờ nằm trơ trên giấy !

Trách làm chi bằng ngôn từ bóng bẩy
Thuyền chòng chành chỉ mong thấy bờ vui
Vô tâm ư ? Em cũng biết ngậm ngùi !
Cũng mong được ngọt bùi cùng chia sẻ !

Cả vườn yêu em miệt mài tô vẽ
Sai gam màu đành phải xé tranh đi
Bởi vụng về, sum họp hóa chia ly
Xin anh hiểu ! Giảm sầu bi, cay đắng !

Khúc tương tư vọng về trong thanh vắng
Đêm bỗng dài, ký ức lặng hồi sinh !


_______Mizu – 26.04.2014.



Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

THUỞ NÀO … KHI TA BÉ…



THUỞ NÀO … KHI TA BÉ…

Tuổi thơ tôi là nắng
Thả diều xạm rắn da
Dù mưa cũng xông pha
Nghịch đùa trên sân nước.

Gạch trơn thì nằm trượt
Vút một lượt thích thay !
Cũng có lúc không may
Lăn quay không dám khóc !

Con gái ai ngà ngọc,
Còn tôi học anh trai
Chế tạo súng bắn mai  (*)
Lỡ cướp cò đau điếng !

Kỷ niệm xưa hiển hiện
Bờ đê giữa chiều nào
Anh chị em tranh nhau
Lon cơm chan nước mắm !

Trưa hè mắt khẽ nhắm
Len lén ngắm cây roi
Khi má đã ngủ rồi
Lẻn liền không tiếng động !

Ngoài kia là trời rộng
Là hoa trái đưa hương
Là gió mát trong vườn
Là bờ mương soi bóng.

Có hôm tót ra đồng
Bắt con còng dưới rạ
Nước ròng lại mang rá
Đãi chem chép ngoài sông

Râu bắp cuốn từng vòng
Giả thuốc rê nhả khói
Tàu dừa đu chẳng mỏi
Đong đưa như vượn rừng
......

Ngày ấy vui tưng bừng
Còn lắm trò hơn thế !
Muốn tìm về đâu dễ
Chắc chỉ có chiêm bao
Thuở nào…khi ta bé…

_____ Mizu - 23.04.2014

(*) : Súng bắn mai : loại súng tự chế từ tre , dây thun và đạn là những trái mai. Thời điểm sau tết, cây hoa mai vàng bắt đầu kết trái. Đây là đạn dược của bọn trẻ chúng tôi. Cũng khá nguy hiểm nếu bắn trúng vào mắt. Ôi ! Một thời trẻ dại ! 


Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

NGỎ LỜI CHI VỘI !



NGỎ LỜI CHI VỘI !

Em sợ lắm những mong chờ day dứt,
Nhung nhớ cồn đỏ rực cháy lòng đêm,
Rồi giọt buồn sẽ len nhẹ vào tim
Chảy róc rách một nỗi niềm khôn tả !

Sợ chàng  gió thích trêu đùa cợt nhả,
Khẽ rung cành lơi lả nụ tình xuân !
Hoa thẹn thùng e ấp nở bâng khuâng,
Chàng đổi hướng quây quần bên mây trắng !

Sợ lắm khi nhốt mình trong im lặng !
Mắt nhắm nghiền còn vẳng tiếng cười ai…
Nuốt nghẹn ngào mà nghĩ đến tương lai…
Chỉ sót lại đêm dài cùng… khoảng trống !

Và sợ cả những hoàng hôn gió lộng,
Khúc sông buồn biền biệt bóng thuyền trôi,
Chỉ mình em dõi về phía xa xôi,
Cố tìm lại một cõi trời mộng ảo !

Đừng yêu em ! Em sợ rồi giông bão !
Sợ cung đàn áo não trổi biệt ly !
Sợ ngày kia anh quay mặt bước đi,
Quên mất thuở …cây si trồng trên lối !

Nhớ nha anh ! Tiếng yêu đừng trao vội !
Kẻo lỡ làng tóc rối phủ sầu mi !
Hãy bên em và…chớ nói câu gì !
Cứ để mắt thầm thì…em sẽ …hiểu !

_________Mizu – 22.04.2014.



Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014

VỠ MỘNG !


VỠ MỘNG !

Mộng tan, tình xa cách
Sầu biết trách ai đây?
Lỡ duyên gầy lẻ bóng
Đâu ước vọng trăm năm ?

Gối cũng nằm cô lẻ
Lầu ái vẽ vụng tay
Bước đơn côi tháng ngày
Cho nhau dầy nỗi nhớ !

Phương xa nhìn trăng vỡ
Đường tơ lạc phím chùng
Tuyết phủ mờ nhân ảnh
Sương bạc tấm tình chung !

Mỏi gót lùng dấu ái
Vương lại chỉ sầu tư
Khúc giã từ xin trổi !
Thương biết gửi ai chừ ?!

_________Mizu - 18.04.2014.



TÌNH NGHIÊNG !



TÌNH NGHIÊNG !

Ấy một thuở tình điên
Lửa bùng thiêu tim cháy
Rơm nào đâu đượm mãi
Còn sót lại tàn tro.

Sao tránh khỏi âu lo ?
Một ngày tình rồi lỡ !
Môi ngoan rồi nức nở
Vòng tay vỡ yêu thương

Tình lại cách đôi đường
Chỉ còn vương nuối tiếc
Ngậm ngùi trong ly biệt
Cũng chỉ có mình em !

Thờ thẫn nép bên rèm
Nhìn tình anh nghiêng ngả !

_______Mizu - 18.04.2014.



Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014

ƯỚT GỐI…



ƯỚT GỐI…

Giọt nước mắt lăn dài
U hoài trong đêm vắng
Giọt nước mắt tuôn thẳng
Nghe đằng đẵng đời trôi…
Giọt nước mắt tinh khôi
Gợi xa xôi dĩ vãng…

Hoa tàn theo năm tháng
Tình lãng đãng mù sương
Tìm một chút mến thương
Dỗ dành con tim héo !

Biết cợt đùa bạc bẽo
Cũng thử dệt cơn mơ
Biết trăng nước hững hờ
Nên thơ nhưng giỡn bóng !

Dẫu trời cao gió lộng
Chỉ làm sóng gợn lòng
Rồi lại giữ nhớ mong
Bềnh bồng in đáy mắt !

Trông về nơi xa lắc
Vắt kỷ niệm lên vai
Nước mắt lại lăn dài
U hoài trong đêm vắng !

_________Mizu – 17.04.2014.



Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

ĐỢI MỘT CÂU CHÀO !



ĐỢI MỘT CÂU CHÀO !

Mình à !

Thuở tôi mạnh lành, mình no cơm ấm áo
Chẳng phải lo chạy gạo bữa gạo ngày
Son phấn, lụa là nâng bước vui say
Đây đâu quản thân trâu cày ngựa cưỡi !

Thế mà nay…khi tóc chiều dã dượi
Chiếc lá vàng sắp nằm dưới cội cây
Mình lạnh lùng, dằn vặt những đắng cay
Để khóe mắt khô gầy sầu thê thiết !

Có ngờ đâu trước phút giây ly biệt
Người đã từng da diết nói câu yêu
Lại khiến tôi hụt hẫng xót xa nhiều
Nghe buốt giá cô liêu hoài câm nín !

Cả một đời, thương mình tôi nhẫn nhịn
Chỉ mong cầu chút yêu kính nghĩa ân
Bỏ đành sao một kẻ sắp lìa trần ?
Duyên hương lửa lịm dần thành khói mỏng…

…….

Mình ở đâu ? Nơi này tôi vẫn ngóng…
Đợi mỏi mòn mà bóng mịt mù xa !!!

____________Mizu – 14.04.2014.



Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

RỐI LÒNG !



RỐI LÒNG !

Mỗi con chữ một nỗi sầu đêm vắng
Là niềm đau trầm lắng dệt nên thơ
Là tiếng lòng trổi dậy lúc bơ vơ
Là nhung nhớ thật tình cờ mắt ngọc !

Anh không muốn yếu mềm khi bật khóc !
Bởi con tim khối óc nhũng vì yêu
Suối tóc xanh em đừng để gió chiều…
Đùa nghịch tước vẻ mỹ miều vốn có !

Đừng là Tố Tâm ! Anh van em đó !
Đừng biến thành lá cỏ quyện hồn xanh !
Đừng nấp vào cánh hoa tím mỏng manh !
Rơi lả tả xa cành trong nuối tiếc !

Chưa gặp sao thốt đành câu ly biệt ?
Giấc mơ tình còn biết mộng cùng ai ?
Tay ngượng ngùng chưa vuốt lọn tóc mai
Chưa kịp ước một ngày ta chung lối.

Lời em trao phải chăng tình nông nổi ?
Để tơ hồng trăm mối buộc lòng anh ?!?

_________Mizu – 12.04.2014.



Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

TẠ TỪ !



TẠ TỪ !

Con còn nhớ lời dặn dò nhỏ nhẹ :
“Đừng đi rong nghe bé kẻo gặp nguy !”
Bởi vô tư nên nào có hiểu gì
Lỡ một bước là chia ly mãi mãi !

Nay đã biết thì ra mình khờ dại
Cũng con người mà lại chẳng giống tâm !
Chắc giờ đây cô chủ sẽ khóc thầm
Thương thân bé dập bầm trong cũi sắt !

Buồn thật nhiều, lệ không rưng khóe mắt
Tự hỏi lòng : mình đã mắc lỗi chi ?
Cũng trung thành, bạn tốt khó ai bì
Sao họ thiếu lương tri mà đem giết ?

Hết duyên trần, ra đi không từ biệt
Nhắn mấy lời thôi đừng tiếc thân con !
Mai đây rời cõi tạm nghĩa vuông tròn
Xin một chút héo hon làm đưa tiễn !

___________Mizu – 10.04.2014.




Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

KHỔ !


KHỔ !

Mặt đất khô cằn trụi cỏ cây
Vì đâu khốn khổ phủ xương gầy ?
Dư thừa rượu thịt người hoang phí
Đói lả rau rừng kẻ cố nhây !
Tủi phận trần ai đời lạnh lẽo
Buồn thân bạc số kiếp lưu đày !
Sinh tồn chẳng kể câu vinh nhục
Bụng réo, lưng còm chết bủa vây !

__________Mizu – 09.04.2014.



Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

MAI THÀNH KỶ NIỆM



MAI THÀNH KỶ NIỆM

Đêm này, đêm nữa, sẽ chia tay…
Ngắn ngủi đùa vui được mấy ngày…
Đoàn viên – hai chữ tìm vừa thấy
Cách biệt - giấu buồn ẩn mắt cay !

Người xa về lại bến sông xưa
Hàng cau vẫn đứng cạnh bóng dừa
Lục bình xơ xác hoa không thắm
Nhắc nhở một thời đã quên chưa ?

Mai này góp nhặt chút dư âm
Tình thương ấp ủ giữ tươi mầm
Viễn xứ chân đi lòng gửi lại
Quê nhà tay níu lệ vào tâm ! 

Hẹn rằng mình sẽ lại thăm nhau
Chia hết niềm vui lẫn nỗi sầu
Tiếng cười rộn rã này xin cất
Vang mãi từ đây đến mai sau…

_________Mizu – 04.04.2014.