Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

CÒN MỘT MÙA ĐÔNG…





Tiếng yêu ai còn đọng bờ môi ngọt,
Lời thủy chung anh rót thật mềm lòng,
Nhưng nơi này trót giữ một mùa đông…
Dù trời đất chói chang từng cơn nóng…

Mặc gió lay cố giữ hồ lặng sóng
Để liễu kia được soi bóng yên lành
Dẫu mưa về, mắt lá chẳng long lanh
Chỉ thanh thản rũ mành in đáy nước !
_______Mizu – 30.06.2013.

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

VỀ BÊN BIỂN…









VỀ BÊN BIỂN…

Biển ầm ào mà lòng ta im sóng
Gió mưa tan, chỉ ngồi ngóng chiều trôi…
Người đã xa, yêu dấu cũng qua rồi
Cơn hờn giận cũng nhẹ nhàng lắng xuống…

Nghe nỗi nhớ từ từ như mục ruỗng
Trong âm ba vọng xuống khúc ru hồn
Vụn tình xưa rải nước cuốn vùi chôn,
Mi khẽ khép, thả mình lên với gió…

Đêm dần buông, trăng một mình trên đó,
Ta vẫn đây, cũng chỉ có…một mình…
Biển rì rào, còn ta cứ…lặng thinh…
Hít hương muối, lấp che đầy tim trống !

Phút giây này, đó mới là cuộc sống!
Giữa bao la, ta lẻ bóng mỉm cười…
Giang rộng tay ôm trọn biển trời tươi…
Rồi bỗng thấy mình quá ư nhỏ bé…

Cát bụi ơi ! Hãy chờ ta về nhé !
_______Mizu – 29.06.2013.

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

TÌNH SƯƠNG KHÓI…



Giá như anh đừng bao giờ trở lại,
Mặc em chờ với hy vọng mong manh…
Đừng vu vơ : “Em sống có yên lành?”
Vờ an ủi : “Hãy quên anh đi nhé !”

Giá như ta không… một thời vui vẻ,
Những nỗi niềm chẳng chia sẻ cùng nhau…
Thì đêm nay đâu thổn thức gục đầu…
Trong  tĩnh lặng mà hồn sâu dậy sóng !

Giá như anh vẫn còn là chiếc bóng,
Sáng lung linh giữa ảo mộng hôm nào…
Dù em cười hay tức tưởi buồn đau,
Anh vẫn lắng nghe từng lời em nói !

Dẫu biết rằng đời chỉ là sương khói
Tình đổi thay như gió thoảng qua mành,
Yêu ái theo ngày tháng rớt rơi nhanh
Thì duyên lỡ có chi mà sầu nhớ !

Thế mà nay vẫn trầm tư…vô cớ !...

________Mizu – 25.06.2013.


Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

CÀ PHÊ …





Ngày giông bão, lời mời anh chợt đến :
Cà phê nha! Em nhé ! Chớ chối từ!
Mưa gió về gợi bao nỗi tương tư,
Ừ một tiếng cho lòng anh ấm lại !

Trả lời đi ! Cớ gì im lặng mãi ?
Đừng trêu anh ! Đừng khúc khích! …rối lòng
Nói thật lòng…em có muốn đi không ?
Dù đến trễ…nửa ngày anh vẫn đợi…

Nghe mấy câu… mát lòng..thôi nghĩ ngợi
Rồi giờ đây…em tới…với nụ cười,
Sao anh còn u uẩn, mặt kém tươi ?
Cà phê đắng và trầm tư, khói thuốc ?

Bão ngoài kia có làm anh lạnh buốt ?
Hay đợi chờ đã chuốt nét trầm tư ?
Em đến đây chỉ để nói ba từ
Đố anh biết là từ chi đó nhé !

Trán thôi nhăn, anh mỉm môi cười khẽ,
“Em ghét anh!”… có lẽ…phải không nào ?
Ơ..thôi mà ! chớ mặt ủ mày chau
Anh đùa đấy lẽ nào… anh không hiểu…

Chẳng nói chi, nhìn nhau, cười mấy kiểu,
Nghe cà phê nhỏ giọt giữa mưa chiều
Khúc nhạc trầm thủ thỉ mấy câu yêu
Thời gian cũng đọng hờ như đứng lại…

Và…vị đắng còn đọng bờ môi mãi…

__________Mizu – 22.06.2013.